Một ngày đá thức

By TÓC NGUYỆT

 

Một ngày đá thức



Con mắt ướt diễu hành vào dự phóng tìm lần khai mở - nụ thời gian ủ ê níu hỏi bóng mắt những ngày câm nín - gió lắt võng phiêu bồng trăng về phương đông quấn tả vào tuổi đời dốc ngược bầu máu khô trở trăn chắt lọc nghe tiền thân hú gọi về bản quán - chối bỏ những rít gầm thế giới hổn mang đại bàng lao vào chiều chưa được nửa chặng đường chỉ còn một dấu chấm.

Mặt trời cứ thế mà giáng xuống hệt như một tấm kính rực cháy biện chứng khuôn thước rỗng nắng ngã ngày không lay chuyển nổi vô thức khép kín hoàng hôn.

Đại bàng kêu như tiếng quạ khúc bất tường!
Cô đơn một dáng núi ngồi địu cõng niềm tin gió đói co quắp chiếc lá khô...

Bỗng một ngày đá thức từng tảng đá phá ra một lối đi hẹp cheo leo vượt qua vực thẳm gối đầu vào mây trắng nhô nửa ngực hồi sinh - vòm thực quản quá khứ căng tròn thực phẩm chướng chờ đào thải khỏi mặt đất thiu chờ ánh bình minh hắt chiếu vào nét son triện giọt tình ngậm các mảnh vụn ngày qua ngày tích tụ dệt thêu bức màn nhung trên cánh đồng muôn hình.

Nơi đây ma lực kỳ diệu không tên đúng mùa rực rỡ.

T.N

More...

Ngày chủ nhật trên ô cửa

By TÓC NGUYỆT

Ngày chủ nhật trên ô cửa


Sáng thứ bảy
căn phòng rỗng
giấc mơ búp bê im nằm bọt mây



Mùa đông mốc chiếc áo dạ hội
mùi nhựa ẩm từng milimet ký ức
sâu bệnh lúc nhúc 
bàn tay những đường gân xanh mang theo cơn bão tháng mười

im lặng đeo khuyên hình giọt nước
bông tuyết rơi

ngoài kia sẹo trắng

Khóc
kim đồng hồ trượt dài những tích tắc huyên náo 
và đầy lên căn phòng những búp bê
trên cửa sổ rớt lại ngày chủ nhật

T.N

More...

Giấc mơ rỗng

By TÓC NGUYỆT

Giấc mơ rỗng


Rướn mình bay
khoảnh khắc của thượng tầng ký ức
cánh cửa mở đêm hoang thị địa đàng
Con lạc đà gánh nặng hoang vu
đói và khát
cô đơn mọc khối u trên lưng
cái nhìn thăm thẳm sa mạc bụi mù
trốn vào đâu trần thế những ai oán

Ơi bóng tối không biết tại sao mình tối
em không biết tại sao em
đêm
gió qua truông đời lỏng lẻo
em không hiểu tại sao trái đất chiếm ba phần nước
mắt
lịch sột soạt rơi chiêm bao lạnh
lưng bướng bỉnh đau khối u lạc đà
dòng sông cát vàng óng
còng lưng - gục đầu - đi
qua bão cát trùng trùng giấc mơ rỗng
chiếc bóng căm căm em
mắc cạn đáy đêm

  T.N


More...

Vũ điệu sói

By TÓC NGUYỆT

 

Vũ điệu sói

Hy vọng mắc lên rỗng chiều
chú cào cào lục xục gỡ
mạng thời gian chằng chịt
ngược gió
thảng thốt em
phiên bản đời mình đừng chòng chành từ khướt
lốc đam mê
không thể tự túc trong cõi trơ trọi
mảnh đời từng rách nát được khâu vá
lần khần - trắc trở
những đêm thậm nhớ độc thoại với nội tâm
chiếc bóng ngáp dài ngập ngụa sóng dung nhan
Giấc mơ vét
sóng ngầm vực lên màu sắc
lăng kính tình hâm nóng khung chiều độ lượng
em hồi quang từ phế tích
vô cực run dựng đồi ngực trẻ
mụ mị bàn tay
rờ rẫm tâm tư khát cháy
tẩm độc môi tình
em chết tự nguyện vào mối hoài cảm sâu kín
anh
      ... mười ngón tay lắp bắp gõ
phiên bản thứ hai không lập trình
không lý lịch gốc
không giá thú

Ngày bắt đầu cụng cựa
anh trong loạn gió
vũ điệu sói đeo tạp dề tình điên mê
múa đau - ẩn
T.N

More...

Mẹ

By TÓC NGUYỆT

Mẹ

Thả nghìn tiếng thở vào đêm
Thả mồ hôi mặn tắm em trắng ngần
Thả bao gian khổ nhọc nhằn
Bạc đen -  mắt mẹ vẫn hằn niềm vui.

T.N

More...

Diễn giải sông Hồng

By TÓC NGUYỆT

Diễn giải sông Hồng

Anh là quê hương của em
quê hương là nụ cười
quá trình sinh ra nụ cười là nơi chôn rau cắt rốn...
... chiều lang thang trên Sông hồng
em quỳ trước bơ vơ nhận lãnh vết cứa
quê hương xót xa
khi anh quay lưng lòng mắt sáng kéo theo những nông nỗi
trong mọi biến cố vô lý và hợp lý
em
hải đảo cô đơn bị rứt lìa khỏi thân thể đất nước
trơ gốc như những cột mốc trong cơn bão địa hình
và bóng mắt sông Hồng vẫn cay cay mùi Bauxite

Lời ai điếu tôi
em nhỏ giọt nước mắt đời
anh - quê hương
những phản biện mục ruỗng mùi cháo Khổng
đạo đức - luân lý - quân thần
ơi nhũng ảo ảnh khẽ khàng giả định
rơi vào bao ô rỗng thời gian
làm sao em vác nổi
anh như cổ vật mất đi tính lịch sử
em cố rướn mình chụp bắt các khả năng chưa tới
cố tái chế về một hiện thực mang những hy vọng
và âm vọng một loài Rùa phi thường đã ngàn năm nguy nga bên tháp nắng
Chợt nở nụ cười bất bình
nhưng cũng chợt nhận ra bản thân rồi cũng sẽ chìm vào quên lãng
quên trong im lặng hoảng loạn

Nơi sàn diễn cuộc đời
anh là quê hương của em
và những ý niệm hoá hiện thực đang chết
bởi những định nghĩa và diễn giải sai lệch anh     
                   

T.N

More...

Cuồng dụ

By TÓC NGUYỆT

Cuồng dụ


Nụ biếc chòi ngón lộc
mơ mùa xuân...
chiếc khóa  mở tung
đêm mịn dưới tà áo mỏng dẫn nhịp
lao vào u... u... trời đêm vỡ òa
ngột khởi - con dấu tình đóng đỏ lên ngày
tận tụy

Cơn mộng du
ru mình trôi ngược
đám mây đen ủ mưa rồi cuồng vỡ
trương nở linh giác
bay lên
con rắn phun nọc nóng ran vào lỗ đen vũ trụ
thiên hà ẩm vách sơ khai
vùng cỏ dịu êm yểm từng hạt sương lóng lánh

Chết cóng trong đam mê mùa loạn
gió thốc váy mùa
vuốt ve quấy đảo
suối trào nước bạc
tung tóe

Bắn vào chân dung những điều không thể mỏi mòn với điều có thể
nhịp tim rên rĩ đòi trở về khởi thủy
thách thức bóng đêm
cuồng dụ ánh ngày

T.N

More...

Mấy mươi năm

By TÓC NGUYỆT

Mấy mươi năm

Tháng tư
ve kêu sấu ra hoa
mưa đầy lên nửa khuya
giật mình sấu
rụng
nỗi cô đơn kéo dài đến tận bao giờ
chạy trốn mãi đến bao giờ
những cảm giác hụt
mấy mươi năm


Giá ngày ấy
anh có quyền lựa chọn
Hà Nội sẽ không có buổi tiển đưa
sủng ái đến lộ liễu
ngàn ngôi sao vẩy khiến em thụt lùi trong nước mắt

Mấy mươi năm
trên gương mặt trang giấy
trong nghĩa trang ngôn ngữ
những vành khăn trắng vắt ngang
nhọc nhằn em
đến thảm nảo bàn tay
câu thơ hát về miền
anh

Mấy mươi năm
Hà Nội vẫn Hà Nội
hằng đêm em ngửa mặt đón âm vọng đêm Thủ đô
tháng tư sấu vẫn rơi những cánh hoa li ti trắng
để tang số phận
gương mặt cõi người
em
trầm mặc nhặt di chứng ngày nào
chỉ mình em hiểu
T.N

More...

Mảnh vỡ về biển

By TÓC NGUYỆT

Mảnh vỡ về biển

Ơ hờ những giọt mưa lậm vào đáy mắt
ơ hờ run cánh gió sông Hàn
đời người lặng lẽ in bóng
phố bụi tràn nghẹn thở thơ em
nơi - ngôn từ thầm lặng ngóng theo mùa
nơi - dòng sông và tấm lòng em nông sâu
có mạch nước ngầm rợn sóng thời gian cầm đêm sương khói
vẩy vào tháng ngày thắp lửa buồn vui

Tháng 3 em không về
hương nắng Tiên Sa nỗi buồn đến trọ
hành lang Bạch Đằng lạnh dấu chân thưa
gương mặt chiều ngẩn ngơ phía không mặt trời
khản giọng gọi người ơi
trễ tràng - muộn mỏi
Mặt trăng lên - trôi
em mượn hồn sóng
gửi về biển những mảnh vỡ khứa lên hành trình cay xé
đắp lên con hẻm hao gầy
làm đầy lời rao phố
bằng tiếng thở dài nén ngạt - làm sao em về
nằm nghe nến chảy dọc triền xanh thơ
đàn khát khao loáng nhịp
yêu thương
gặm mòn từng đầu mút tay

Tháng 3 vắng
trong khoang đêm im lặng
dìm tâm tư trong sắc màu hư ảo
vắt khô giấc mơ - kiệt sức cuộc tình
run lên trên từng nét cọ
những lát cắt
cớ chi lời thưa - nhắn
trầm lặng chảy lời rao phố bụi
cớ chi tiếc nuối
cớ chi em
ngổn ngang trang viết

Đêm
âm âm cát gội chân cầu
quỳ xuống tháng 3
chưa kịp nói với bầy đom đóm về khái niệm của dòng sông yêu thương và nhớ
làm sao thắp lửa
                           em về.
T.N

More...

Niềm rưng rưng suy tưởng - Tác giả NGUYỄN KHẮC THẠCH

By TÓC NGUYỆT

Cám ơn nhà phê bình Nguyễn Khắc Thạch đã viết lời nhận xét về tập thơ Nháp của Ngọc Tuyết
Đã đăng báo Văn nghệ HNV Việt Nam - Ngày 06/03/2010

 NIỀM  RƯNG  RƯNG  SUY  TƯỞNG
Tác giả Nguyễn Khắc Thạch

Vài năm nay tôi rất ngại đọc và tồi tệ hơn rất sợ phải viết một cái gì đó. Song gần đây có người bạn tri giao từ Quy Nhơn gửi tặng tập thơ Nháp của tác giả Ngọc Tuyết với sự trân quý tôi mở đọc thấy lạ thấy vui và thế là "nghiệp chướng" lại đánh thức các quan năng phàm tục trong mình buộc vào "đương sự".

Nói theo khẩu ngữ thời thượng thì đấy là sự thành công đáng kể (và cả đáng nể nữa) của tập thơ. Ít nhất nó cũng đã gây được hiệu ứng tò mò đối với một người đọc đã bị chìm vào vùng "năng lượng tối" như tôi. Quả vậy tôi đã phải ngạc nhiên trước Người đàn bà mút tình yêu bằng lời cầu nguyện để Nghe niềm tin sỏi đá va đập nhau nhọc nhằn rồi ngơ ngác nhìn Sương cúi buồn lên mái ngói màu trăng. Những câu thơ lung linh màu "thi trung hữu họa" đầy gợi cảm gợi mở như thế hẳn còn ẩn hiện trong tập Nháp. Chúng đều được biểu đạt trên hai hệ thống ngôn ngữ ý tượngngôn ngữ suy luận. Sự chắt chiu dung dưỡng các yếu tố đặc trưng tiềm tại cũng như sự kiến chiếu truy cập các yếu tố truyền thống cách tân tân hình thức...được bức xạ qua những nỗi niềm trinh bạch của chủ thể đã mặc định một phong cách thơ Ngọc Tuyết. Dù có gặp Lão Tử ngáng đường với "Đạo ngữ" Danh khả danh phi thường danh thì  cũng xin đứng lại bên lề vô vi mạo muội gọi tên giọng thơ riêng này là niềm rưng rưng suy tưởng. Sự suy tưởng của thi sĩ của cơ chế sáng tạo bao giờ cũng vượt ra ngoài trường lực của tri thức thường nghiệm và tư duy lượng đoán. Mặc nhiên khi nhận ra Chân giá trị cuộc sống mơ hồ thì cái tôi bản ngã lại Cố rướn mình chụp bắt các khả năng chưa tới. Ở đây tác giả không chỉ tự bạch mà còn "vạch áo xem lưng" trạng thái sống của con người. Con người ta nói chung không mấy ai sống đúng nghĩa với cuộc sống mà phần lớn đều đang "thả mồi bắt bóng" đang bước vô tình qua cuộc sống bằng những hoài niệm miền dĩ vãng và mơ mộng phía mai sau. Một cách nói khác họ cũng đang sống cùng thực tại đấy nhưng lại sống nháp sống với những giấc mơ rỗng. Có lẽ ý thức được điều đó (hoặc nhờ sự ám thị của vô thức) nên người nghệ sĩ sáng tạo đã rốt ráo vượt qua nó bằng độc chiêu Tôi thổi tôi qua tôi. Tôi thổi tôi qua tôi hay sự lột xác vượt lên bản ngã buông bỏ bản ngã là bước đi linh thiêng minh triết trong giới hạn đời người. Ở đấy người ta có thể đi mà cũng có thể về. Đi hay về trong cảnh giới vô ngã vốn chỉ một mà thôi. Vô ngã cũng chính là nền tảng mà triết thuyết về chân lý Tam đế : Không - Giả - Trung của đạo Phật dựng lên trên đó. Ngược dòng lịch sử các công trình nghệ thuật kì vĩ đầu tiên của nhân loại đều khởi nguồn từ tôn giáo và nó mang tính vô ngã. Nghệ thuật vô ngã phát triển rực rỡ trong hào quang ngự trị của thần quyền. Chỉ khi con người rấp ranh khẳng định cái tôi mơ hồ của mình trước vũ trụ thì nghệ thuật bản ngã mới hiển lộ chân tướng của nó. Trên thực tế nền văn nghệ thời nào cũng có sự đồng hành của các trường phái các loại hình các cấp độ nghệ thuật kể cả những tác phẩm chất lượng kém cõi không thể dự phần vào mâm chiếu nào. Loại văn nghệ phẩm này chỉ nhằm thỏa mãn nhu cầu của những vọng niệm hớn háo lạc loài. Song chúng vẫn bình đẳng với nghệ thuật bản ngã và nghệ thuật vô ngã trong cùng một không gian nhưng chiếu theo trục thời gian thì loại này chỉ tồn tại trên bình diện đồng đại còn lịch đại thì không. Bởi lẽ quy luật đào thải là sự sàng lọc nghiệt ngã vô tình và phi vụ lợi.

Thơ Ngọc Tuyết thuộc cấp độ nghệ thuật bản ngã đã lắc lư tận cùng biên độ của nó nhưng vẫn không cập bến bờ vô ngã vì những kiết sử ngôn từ. Sự trói buộc sai khiến của quan niệm thơ là nghệ thuật ngôn từ không buông tha cho bất cứ một ai sùng kính nó. Những cây bút tiên phong và cực đoan trong thi phái Thơ ngôn ngữ luôn bị dính mắc vào sự tĩnh chỉ hữu lậu của mê lộ xác chữ. Ngôn ngữ vốn là phương tiện tục lụy mà câu lưu làm mục đích thi ca thì quả là điều sang đoạt phủ phàng của trò chơi chữ. Phải chăng do sự sai biệt và tính lắt léo của ngôn ngữ mà Đức Phật đã từng cảnh báo rằng giáo lý của Ngài chỉ là phương tiện chứ không phải mục đíchngón tay chỉ trăng chứ không phải mặt trăng? Cái ngón tay (phương tiện) thì dễ thấy nhưng cái mặt trăng (mục đich) ấy ở đâu? Cũng ở chính ngay trong ngôn ngữ trong cái gọi là ý tại ngôn ngoại. Nghiệt vậy sự chân thành hay gian dối sự thành danh hay bại hoại trong thơ cũng đều ở chỗ này. Và từ Trong cơn co thắt vũ trụ Ngọc Tuyết đã Giải mã câu thơ liếm mép bờ siêu thực. Giải mã câu thơ cũng có nghĩa giải kết ngôn từ - thơ là sự giải kết ngôn từ viên dung ngôn từ vào những Cấu trúc nhỏ chảy qua trong trí nhớ ngôi biệt thự. Ở đấy nó lấp lánh bập bùng ngữ nghĩa. Ngôn ngữ thơ là ngôn ngữ lửa vừa đốt cháy vừa soi sáng.

Nhìn từ góc độ đề tài trên văn bản thì âm hưởng chủ lưu của tập Nháp vẫn là người đàn bà. Song người đàn bà ở đây không thuộc mô tip thân phận nỉ non hoặc khí phách anh hùng hay công dung ngôn hạnh mà là người đàn bà trong khắc khoải đợi chờ khắc khoải yêu thương. Với tâm thức dâng hiến nồng nàn Em chết tự nguyện vào mối hoài cảm sâu kín anh tưởng chừng như "khả thi" nhưng đâu dễ dàng gì đối với người phụ nữ luôn phải "nháp" trong các quan hệ tương thuộc với xã hội với gia đình. May thay còn nhận ra con đường "tiểu ngạch" nội tâm để trốn chạy những ngỗn ngang ám ảnh bằng lời trần tình trên trang viết rồi hỗn hễn thốt lên:

                                   Người yêu dấu ơi
                                   Serenade  mùa thu kì diệu dâng người
Người đàn bà ấy cũng chính là tác giả là Ngọc Tuyết. Vâng một Ngọc Tuyết thi sĩ một Ngọc Tuyết thựcảo một Ngọc Tuyết đa mang mang khát vọng bước qua chính mình qua đường biên đời thực qua bờ bên kia...trong những mặc ước hân hoan nhức nhối của thế giới ngôn từ.

                                                                 Hà Nội 19-12-09

                                                           NGUYỄN KHẮC THẠCH

More...