GIỌT ĐẦY GIỌT VƠI

By TÓC NGUYỆT

GIỌT ĐẦY GIỌT VƠI

Tập thơ đầu tay của Ngọc Tuyết (Tóc Nguyệt)
Sách in năm 2005
Tại Sài Gòn - Việt Nam
Dẫu những dòng những chữ còn ngây ngô nhưng được lắng từ trái tim.
********************************************************
Ta còn một chút hồn chưa vỡ
Nắm chặt trong tay cất để dành
Mai kia mốt nọ đời xa khuất
Ta nhặt đầy vun một chữ tình

 Que diêm cuối
alt
Hãy đốt lên

từng que diêm nhỏ
Hãy cầu đi!
Tôi cáo đất trời
Một que nhỏ
ước muộn phiền tịch mịch
giữa chợ đời mua bán xát xô
Hai que diêm
ước mình xanh nhân phẩm
giủ vết nhăn dối lừa - đổ chậu phản trắc
tôi hát thẫm đêm
tôi là biển
là sông vô định
Que diêm nữa
cháy đen vòm họng
níu xót xa ký ức nhận chìm
Que diêm cuối
thấy tiền thân hiện
dựng bóng mình
trơ trọi xác tôi.

Vấp...
alt
Gióng vào đêm từng sóng cười trầy trụa

rót vào đêm từng cơn mưa tuệ cảm tù mù
nuốt vào đêm từng bợn cặn ngày
thả vào bốn mùa trắng phớ lem nhem son phấn mặt người

Thời gian bủng nắng
tình quá chật
đêm ú oà mỏng dính giáo điều...
Mặc kệ tôi cứ là tôi
chiều tạt nắng phơi trần nhan sắc
nhăn nheo ngồi vá mặt trời
vấp vào phách tình yêu
trái tim gõ lời giả biệt
mắt đục ngầu bỏng rát đôi môi
chợt lòng nô lệ nhớ!

Chiêm bao
alt
Gặp nhau để lại bồn chồn
Có đuôi con mắt - Sầu không ngập ngừng
Thương không đặng nhớ thôi đừng
Vậy ta đem cả nuôi rừng chiêm bao.

 Hồn thơ hoảng hốt
alt
Ngày nào cũng ghé chợ mua
Rau hành ớt tỏi tôm cua dưa cà
Miệng mê trả giá lân la
Hồn thơ hoảng hốt bay xa mất rồi.

Xa bay 

alt
Vén cọng buồn lên tóc

vắt sợi tình ngang vai
vô tình gió thổi
cọng buồn rớt…
sợi tình rơi…
tôi ngồi nhặt
tôi ngồi chờ
tháng năm
dẫu tình bay cao
dẫu đời hư hao

Gam màu rệu rã
alt
Đêm màu đen…
biển màu đen…
sóng màu trắng
bạc đầu tìm cát

Áo bạc màu
tơi tả tháng năm
em bạc đầu
luân lạc phía tây anh
Đà thành ăm ắp gió thổi khô một gam màu
loang lổ
nợ - nần
Một trái phá
rỗ chằng hồi ức
con nhện trần truồng trói mình trên mạng nhện
hồn khoả thân ngóng ngọn đèn mù
tình giẫy giụa trong cuộc cờ lừa phỉnh
tuột lương tâm bì bõm vẽ mặt nạ vô thần

Em
tháng mười một lấm lem đợi
với mảnh tim đồng nát
với gam màu rệu rã.

Giấu
alt
Giấu vào lá
hai mươi mùa nắng khó
mưa rối bời nuốt trộng những bụi đen
Giấu vào biển
hai mươi mùa chôn lời mặn đắng
sóng trần truồng thồ những hoài nghi
trượt miền nhục cảm
diệp lục vắt xanh cơn khát
quang hợp
tình
dốc mắt môi diêm dúa
em vẽ buồn lên bóng tối
ngỏng... cong...

Chuyến tàu không 
alt
Tôi mua vé
chuyến tàu về kỷ niệm
tiếng gà trưa tu huýt trong veo
ngụp dòng sông
chiều đứng đợi ngày đi
cánh diều bay dành trời mây gió lượn
Không gian đỏ
đuổi tuổi thơ về 
hoa chuối đỏ
ngoài sau vườn mắt đỏ 

Ký ức vàng
ký ức đỏ
chiều quê
chân rảo bước
Bóng khuất dần sau nắng
dấu chân lạc
để bóng tôi vàng úa
Ngày giông bão
bão giông trôi kỷ niệm
tiếng xích vang nghiến nát vụn đường ray
Khắc khoải vây
quầng thâm dấu ngủ
mặt trời đen lỗ chỗ ngày thơ.

Trở giấc

alt
Thời gian rộn rịch ngàn nơi

Cuộn tròn bãi nhớ đầy vơi chữ buồn
Trăng xưa rụng xuống mùa đông
Gió ru chùng tiếng vui buồn núng na
Tôi về trở giấc lên ba
Trò chơi con vụ tù mù áo cơm.

Bến nhớ 

alt

Tôi đã qua bao lần bên nớ
Chiều gió đưa chân lặng thẫn thờ
Tay gõ nhẹ cong cong tan vỡ
Xé nước đi phà đến bao giờ
Trên bến đợi người qua cơ nhỡ
Chỉ mình tôi đứng lại nhìn theo
Phà vẫn đợi vẫn chờ người lỡ
Dòng sông Hàn bàng bạc chơ vơ
Bên bến đợi đất trời rộng mở
Nắng chiều nay tôi thấy sững sờ
Một chút vàng tôi nghe rạn vỡ
Tôi về - Bên nớ nhớ bên ni.

 Đời mẹ 

alt

Chiếc thúng nan
mẹ bơi hái lá
hoa sen hồng quang hợp mái tóc xanh
nước bầu sen nhuộm mềm chân mẹ
Rồi một đám
sinh linh bé nhỏ
trĩu vai côi
mẹ ấp từng ngày
Chim lại bay
để nắng đầy một tổ
mắt nhạt nhòa
gió ngụ cùng trăng
Chiếc thúng nan
nằm phơi giàn bếp
lửa bập bùng
mẹ ngỡ ngày lên
tiếng kĩu kịt
sợ con thức giấc
Tiếng à ơi!
vắt kiệt đêm trường.

 Lặng thầm

alt
Tìm trong bão tố vần thơ

Che tình khỏi ướt chữ chờ xa xăm
Nắng thu sót lại đêm rằm
Chút xưa tím quá lặng thầm cỏ hoa. 

Ray rứt
alt
Ngày còn xanh cây còn xanh lá
Tóc còn xanh mắt biếc còn xanh
Tràn nhựa sống màu cây xanh thẫm
Quạt cho người làn gió năm canh

Màu vàng lá còn đây một chiếc
Em đi về nắng đã úa mi
Nghe ray rứt ngày xưa vừa rụng
Một cành khô gãy vụn đường đi

Một chiếc lá làm nên nỗi nhớ
Một lời thơ kết vạn nỗi sầu
Thơ đi nhẹ lá vàng cũng mỏng
Và môi khô khát giọt bắt đầu.

 Ta rỗng

alt
Ta chợt muốn

nắng đi ngược ngày nhan sắc
đêm màu cam khúc khắc quẩn quanh
con vạt sành đạp lưng đêm  đêm đừng trở
sương mỏng tanh liếm mặt sông Hàn

Tự bao giờ
lạ - quen nhận diện
ta lại muốn trái tim nhiều cửa
để dấu xưa thôi về đay nghiến thân đêm

Ngày rỗng chiều
khòm lưng mở then cửa
ta rỗng anh
chậm mất
cuộc cờ trắng bạch phía...

 T.N

More...