Đường viền cuối năm

By TÓC NGUYỆT

Đường viền cuối năm



Trong cuộc sống ai là người đã
chạy nương theo tờ lịch cuối năm
nương bóng mình những ký ức thôi xanh
kỷ niệm cựa vênh khô bóng tối
mắt nhắm nghiền môi mím
lạc giấc chiêm bao
những mùa đông cẩu thả đã bỏ em trên đường viền cuối năm
chiều tạt nhạt
những nốt bồng lang thang nốt trầm tản mạn
yêu thương nhấp giọt buồn
chưa kịp ăn năn

Gió riết những đường cong
cánh diều xưa chao màu hoang tưởng
sợi dây căng chút trí nhớ cùn mằn...
không gian lắng em gieo vần cho thơ để nắng chiều kiêu hãnh

Mùa cúm trăng
chiêu niệm buổi
chiều rưng rưng không
viết ru ngày khô lạnh
mây điếng hồn gió sửng sốt kêu vang
lời ru lộng ngữ cứa em tứa máu
bóng ngực mình áp thấp
Thần sấm chớp
ầm ào tức tưởi
hốc thời gian ướt sũng áo xiêm
nỗi buồn cắm đầu 
vào đêm chối từ sự dịu dàng lừa bịp đau lòng
ghì một khoảng lặng về nỗi đau chưa rõ hình hài

Hãy thắp lửa!
hởi người đàn ông còn lại cuối buổi hành trình
phiên bản không mắc lỗi
giờ em cảm thấy mình thiếu hụt cả thời gian để đong đầy yêu thương và nhớ
đừng buông tay
hãy tặng nhau những tinh lực làm mất đi sự trinh trắng cho mặt trời quang hợp từng tế bào li ti căng nở...

Mùa đông cẩu thả
đừng bỏ em một mình bên đường viền cuối năm...

T.N

More...

Cuối cùng cũng bắt đầu

By TÓC NGUYỆT

Cuối cùng cũng bắt đầu

Con sóng trắng
đường ray vắng không cãi vã
con tàu ngày mai
triệt tiêu từng cảm xúc
thuỗn mặt với thời gian
trượt
ngang khoảng đen những sẹo đêm
hút ngược
sằng sặc cười
Cuối cùng cũng bắt đầu
nhào nặn những niềm đau

T.N

More...

Thâm u lòng đất

By TÓC NGUYỆT

Thâm u lòng đất


Đêm!
Em thắp nến về lại những hoảng loạn buổi dậy thì
vết nứt tâm hồn khom mỏi
những tầng buồn bất an bung rễ
biển bức bối duỗi sóng 
bờ nhẫn nại tang chế
những con sóng loang xa... loang xa... và mất hút

Anh!
cuộc Thánh hoá cam go tẩy sạch thân tâm
em hoá kiếp
trong bài Diễm ca: " Rốn em tựa chung rượu - ta phủ phục bên em mọi nghi thức... hồi quang trinh bạch. Ôm chặt yêu!"
chúng ta sẽ hoà vào vũ trụ thanh khiết
vũ trụ tiềm ẩn trong góc sâu kín nhất của nội giới chúng ta
em nạo vét và vứt hết những ảo tưởng lộng lẫy...
nguyên xi cho anh sau lần phục sinh...
Anh trải độ sâu thâm u lòng đất
em bị khuất phục uy quyền của đêm và bóng tối đồng loã
bền bĩ trong ân sủng tình yêu thâm u lòng đất ( hiền như anh con Sùng đất )
cơn khát anh vĩnh viễn sôi trào hoan lạc...
Xa anh đêm hoá trắng cùng sao
giá lạnh như tinh cầu chưa kịp tan trong dung môi nhớ
đôi mắt sầu vô hạn - lối dẫn một đường ngầm thâm u lòng đất...

Đêm!
khủng hoảng đặc dị kết án chung thân em vào vùng tối đặc
sự lên ngôi mê sảng
co vào mắt những  giọt thuốc giãn đồng tử
em vẫn không sao nhìn thấy anh phát tiết nhục cảm vào... Buốt!
Đêm!
thắp nến một mình thổi và hát... một mình!
Mùa sinh em đi tìm phương anh
giam lại tiếng khóc sau cánh lưỡi đỏ sần
để giọt nước mắt không rơi ngoài tim
em cất giấu trong không gian tật nguyền
một hoạt cảnh câm huyền bí... đến nhức nhối
những xao lắc chênh vênh em làm cuộc lữ
nhặt ra chiều thực tại
sự liên thông thiêng liêng... Bắt nhớ!

Trong mê cuồng những bặt âm
em đi vào ĐỘ SÂU THÂM U LÒNG ĐẤT
hôn vào lòng đất!
biết ngày mai sẽ rữa vì nó...
T.N

More...

Vườn khuya châu thổ

By TÓC NGUYỆT

 

Vườn khuya châu thổ

Rướn mình chụp bắt khả năng
nước lên điên điển co giằng xôn xao
mù u ngậm nước dềnh chao
trái bần - nghèo khó cồn cào rớt - lăn
bìm bịp kêu - lụt đồng bằng...!
lìm kìm lội ngược tìm chăn đắp làng
cây sào vỗ nước đa mang
vườn khuya châu thổ xốn xang ngực tình
câu vọng cổ thức - cựa mình
xàng xê rớt nhịp mái đình sũng mưa
ướt bao nhiêu?
lạnh mấy mùa!
em cưu mang gió trời lùa bão giông
vác cô liêu
cõng cánh đồng
rướn mình chụp bắt
rỗng không nữa rồi

Hỡi người yêu dấu riêng tôi!
về đây so đũa cùng ngồi chung mâm.
T.N

More...

Tôi đếm bước tôi

By TÓC NGUYỆT

Tôi đếm bước tôi

Những âm bản hoảng sợ ngày
xe - người nghìn nghịt hình hài tõm rơi
không chờ đợi - xẻ giọng cười
không phân biệt đó niềm vui hay buồn
giấc mơ lục lọi thượng nguồn
hụt hơi lẫn trốn những vòng tròn đen
những khao khát khoét rỗng đêm
tẩy thanh cảm xúc bôi đen tiếng cười
cuối cùng tôi đếm bước tôi
nhìn vòng hệ luỵ hút đời xanh xương.
T.N

More...

Cuộc người

By TÓC NGUYỆT

 

Cuộc người


Trên bục đọc kinh nhật tụng
bộ áo chùng đen sám hối dưới nắng hè
vấng mặt trời man rợ
sáng tối đốt hy vọng niềm tin
đốt trái đất nóng lên - lòng người lạnh dần

Khi cái lưỡi đột nhiên biến mất

cái lưỡi khác mọc lên
không xương
lắt léo
nghe niềm tin sỏi đá va đập nhau nhọc nhằn

Tôi
chiếc tai mỏi
và cuộc người như tảng đá trên đầu lắc lư ồn ĩ
sự lặng im tuyệt đỉnh
quặn thắt nguồn cơn
thản nhiên - như không

Đừng hỏi màu buồn vui
khi cát bay vào mắt
nước mắt thọ tang
con người
lặng lẽ trùm những tấm mạng

Chân lý mang
hình vuông nặng nề đặc sệt
không dung thứ sự đa dạng
cái thiện chỉ là điều mơ ước ý đồ nâng
vòng tròn đồng tâm cao dần hất tung điêu ngoa vào rốn thời gian

T.N

More...

Khuôn mặt ngày

By TÓC NGUYỆT

Khuôn mặt ngày

Nhào nặn với bóng đêm
tấm gương bảy khuôn mặt
sâu hốc hác
bản năng tồn tại một thân xác

Cây đời bám rễ vào quá khứ ươm mầm
thân trườn hiện tại
ngọn vươn tương lai
nuớc lửa là định mệnh
tình dịu dàng như nước vô cảm như nước
khuôn mặt sóng mỗi ngày
yêu thương làm ta chết ngợp
bội bạc dựng xác chết đứng lên


Tình yêu nước mắt gào
bức vách linh hồn rưng rưng
gương mặt em ngại ngần ngã xuống
đêm lung linh bơi nhặt huyền thoại
hẳn không còn điều gì
vô thức sống
hắt hơi như bóng ma nhập lịm vào ký ức
ngủ mê trên văn bản
lê thê cuộc đời

T.N

More...

Một ngày đá thức

By TÓC NGUYỆT

 

Một ngày đá thức



Con mắt ướt diễu hành vào dự phóng tìm lần khai mở - nụ thời gian ủ ê níu hỏi bóng mắt những ngày câm nín - gió lắt võng phiêu bồng trăng về phương đông quấn tả vào tuổi đời dốc ngược bầu máu khô trở trăn chắt lọc nghe tiền thân hú gọi về bản quán - chối bỏ những rít gầm thế giới hổn mang đại bàng lao vào chiều chưa được nửa chặng đường chỉ còn một dấu chấm.

Mặt trời cứ thế mà giáng xuống hệt như một tấm kính rực cháy biện chứng khuôn thước rỗng nắng ngã ngày không lay chuyển nổi vô thức khép kín hoàng hôn.

Đại bàng kêu như tiếng quạ khúc bất tường!
Cô đơn một dáng núi ngồi địu cõng niềm tin gió đói co quắp chiếc lá khô...

Bỗng một ngày đá thức từng tảng đá phá ra một lối đi hẹp cheo leo vượt qua vực thẳm gối đầu vào mây trắng nhô nửa ngực hồi sinh - vòm thực quản quá khứ căng tròn thực phẩm chướng chờ đào thải khỏi mặt đất thiu chờ ánh bình minh hắt chiếu vào nét son triện giọt tình ngậm các mảnh vụn ngày qua ngày tích tụ dệt thêu bức màn nhung trên cánh đồng muôn hình.

Nơi đây ma lực kỳ diệu không tên đúng mùa rực rỡ.

T.N

More...

Ngày chủ nhật trên ô cửa

By TÓC NGUYỆT

Ngày chủ nhật trên ô cửa


Sáng thứ bảy
căn phòng rỗng
giấc mơ búp bê im nằm bọt mây



Mùa đông mốc chiếc áo dạ hội
mùi nhựa ẩm từng milimet ký ức
sâu bệnh lúc nhúc 
bàn tay những đường gân xanh mang theo cơn bão tháng mười

im lặng đeo khuyên hình giọt nước
bông tuyết rơi

ngoài kia sẹo trắng

Khóc
kim đồng hồ trượt dài những tích tắc huyên náo 
và đầy lên căn phòng những búp bê
trên cửa sổ rớt lại ngày chủ nhật

T.N

More...

Giấc mơ rỗng

By TÓC NGUYỆT

Giấc mơ rỗng


Rướn mình bay
khoảnh khắc của thượng tầng ký ức
cánh cửa mở đêm hoang thị địa đàng
Con lạc đà gánh nặng hoang vu
đói và khát
cô đơn mọc khối u trên lưng
cái nhìn thăm thẳm sa mạc bụi mù
trốn vào đâu trần thế những ai oán

Ơi bóng tối không biết tại sao mình tối
em không biết tại sao em
đêm
gió qua truông đời lỏng lẻo
em không hiểu tại sao trái đất chiếm ba phần nước
mắt
lịch sột soạt rơi chiêm bao lạnh
lưng bướng bỉnh đau khối u lạc đà
dòng sông cát vàng óng
còng lưng - gục đầu - đi
qua bão cát trùng trùng giấc mơ rỗng
chiếc bóng căm căm em
mắc cạn đáy đêm

  T.N


More...