Lời tự tình

By NGỌC TUYẾT

             Lời tự tình        
        
    
            Lần đầu mình gặp nhau là khi đất trời sang thu phải không anh? Và tiếng hát  Bon Jovi đã vang: When I couldn t breathe / Thank you for loving me (Khi em không thể thở / Cám ơn anh đã yêu em). Những cảm xúc xưa cũ trong tôi lại ùa về bâng khuâng trong tiếng nhạc và lời ca sâu lắng. Chợt mọi thứ lại trở về ngọt ngào và yên ả biết bao nhiêu... Tôi biết thời gian là kẻ phá hoại đáng sợ nhất những kỷ niệm những tình cảm nhất là khi chúng ta vô tình không để ý đến nó... Có lẽ là thế! Tôi như con lạc đà mang khối u trên lưng băng qua sa  mạc nhưng đối với tình yêu như một bản nhạc có lúc du dương lúc nồng nhiệt lúc lại thật u buồn và mỗi chúng ta là những nốt nhạc. Những nốt nhạc đều có âm hưởng riêng nhưng chúng vẫn có thể xếp lại tạo thành một bản nhạc với giai điệu đi sâu vào lòng người... Tôi đã yêu và cũng có thể sẽ đau khổ nhưng ai quan tâm hãy cứ yêu với hết tấm lòng của mình.

         "Tình yêu là gì?"... Có lẽ thật khó để trả lời cho câu hỏi ấy ngay cả những người đang yêu nhau như bố mẹ của chúng mình hay thậm chí ngay cả anh và em... Em cũng không hiểu mình đã yêu từ khi nào và đây có phải chính là thứ mà cả nhân loại luôn khát khao kiếm tìm... Nhưng chỉ biết rằng nếu đó chính là niềm mơ ước của tất cả mọi người thì em có thể nói rằng: Tình yêu thật dịu dàng và thật tuyệt vời...

More...

Biển Nỗi nhớ và Em

By NGỌC TUYẾT



Biển Nỗi nhớ và Em
  







Nỗi nhớ đang đọ sức cùng tôi.
Cơn mưa chiều làm ướt sũng những con phố từng làn nước mưa cứ đánh quật vào mặt như trả thù những ngày không được mưa. Tôi tắm dưới cơn mưa ướt sũng và ướt sũng từng thớ thịt đường cong lồ lộ tôi nhìn tôi tôi khát khao...có anh.

Chiều nay lang thang trên phố em thấy một sức sống vươn lên từ số phận em đang tìm cái gì đó cho mình và em tin rằng em sẽ tìm được chính mình. Giống như từng nốt từng nốt nhạc trong ca khúc "Biển nỗi nhớ và Em" cuộc đời mình có lúc bổng lúc trầm có lúc man mác có lúc cô đơn. Nếu ví cuộc đời là những chuyến đi mỗi người ta gặp là một bến tàu thì mỗi khi bên anh em như thấy một cảnh đẹp trên chuyến đi đẹp ngẩn ngơ. Tiếng ca vi vu âm thanh của biển đã làm em nghĩ đến anh thật nhiều. Ô thoảng như cơn gió mây bay mà sao lòng thấy tràn đầy nhớ nhung. Anh đã từng nói khoảnh khắc là cái gì đó sẽ vĩnh hằng. Xa anh rồi từng khoảnh khắc lại tràn về.

Hãy nắm chặt tay em đường đời còn dài lắm mình sẽ đi qua những tháng năm còn. Đêm nay lại một đêm rất dài một đêm trăng chông chênh sao cũng hững hờ gió cũng vắng nhường cho nỗi nhớ. Em run sợ ôm chặt lấy chính mình em sợ lắm sợ cuộc tình phù sinh mong manh dễ vỡ em cất giấu niềm đau cho đắng cay  không nhuộm tím em cất giấu sầu vào trũng mắt để thêm sâu. Em cắn nát khổ đau để khổ đau không bật tiếng em cắn nát môi mình trong khao khát có anh.

Em xa anh trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn

Từng tế bào cơ thể như muốn vỡ ra theo từng lời của ca khúc chất ngất nỗi nhớ đã tràn lên đôi mắt ngậm ngùi em trút hết vào thơ. Ngơ ngẩn hỏi: Sao tình buồn đến thế! Chỉ một lần yêu đốt cháy cả ngàn sau.

Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Anh đâu phải là chiều
Mà nhuộm em đến tím

"Mà nhuộm em đến tím"
tím những con đường đang lặng lẽ vào thu tím bóng em  lầm lụi bước dưới trời.
Ôi tím ngắt! Xanh xao màu kỷ niệm tình yêu mình đẹp lắm phải không anh?
Những đêm mưa nằm nghe mưa rơi thật khẻ rơi vào nỗi nhớ trong em. Gọi tên anh trong từng giây ngắn ngủi âm thanh vọng về khoảng trống không tên.
Anh có nhớ em không? Khi mùa thu đang dần đến bên hiên nhà bầy  chim sẻ líu lo cứ từng chập gió lại thổi qua từng chiếc lá khô trong sân nhà xào xạc. Cảnh vật chung quanh hình như nói hộ trái tim líu lo nỗi nhớ chập chùng.

Anh có biết khi bàn tay nắm bàn tay là lúc lửa truyền và máu sẽ sục sôi đời nhẹ tểnh trong muôn ngàn gian dối chỉ có đôi tim đang cùng nhau đọ sức là lúc tình yêu lên tiếng rồi thời gian chẳng còn khái niệm tình yêu ta mãi mãi không già.

TN


More...