Biển Nỗi nhớ và Em



Biển Nỗi nhớ và Em
  







Nỗi nhớ đang đọ sức cùng tôi.
Cơn mưa chiều làm ướt sũng những con phố từng làn nước mưa cứ đánh quật vào mặt như trả thù những ngày không được mưa. Tôi tắm dưới cơn mưa ướt sũng và ướt sũng từng thớ thịt đường cong lồ lộ tôi nhìn tôi tôi khát khao...có anh.

Chiều nay lang thang trên phố em thấy một sức sống vươn lên từ số phận em đang tìm cái gì đó cho mình và em tin rằng em sẽ tìm được chính mình. Giống như từng nốt từng nốt nhạc trong ca khúc "Biển nỗi nhớ và Em" cuộc đời mình có lúc bổng lúc trầm có lúc man mác có lúc cô đơn. Nếu ví cuộc đời là những chuyến đi mỗi người ta gặp là một bến tàu thì mỗi khi bên anh em như thấy một cảnh đẹp trên chuyến đi đẹp ngẩn ngơ. Tiếng ca vi vu âm thanh của biển đã làm em nghĩ đến anh thật nhiều. Ô thoảng như cơn gió mây bay mà sao lòng thấy tràn đầy nhớ nhung. Anh đã từng nói khoảnh khắc là cái gì đó sẽ vĩnh hằng. Xa anh rồi từng khoảnh khắc lại tràn về.

Hãy nắm chặt tay em đường đời còn dài lắm mình sẽ đi qua những tháng năm còn. Đêm nay lại một đêm rất dài một đêm trăng chông chênh sao cũng hững hờ gió cũng vắng nhường cho nỗi nhớ. Em run sợ ôm chặt lấy chính mình em sợ lắm sợ cuộc tình phù sinh mong manh dễ vỡ em cất giấu niềm đau cho đắng cay  không nhuộm tím em cất giấu sầu vào trũng mắt để thêm sâu. Em cắn nát khổ đau để khổ đau không bật tiếng em cắn nát môi mình trong khao khát có anh.

Em xa anh trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn

Từng tế bào cơ thể như muốn vỡ ra theo từng lời của ca khúc chất ngất nỗi nhớ đã tràn lên đôi mắt ngậm ngùi em trút hết vào thơ. Ngơ ngẩn hỏi: Sao tình buồn đến thế! Chỉ một lần yêu đốt cháy cả ngàn sau.

Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Anh đâu phải là chiều
Mà nhuộm em đến tím

"Mà nhuộm em đến tím"
tím những con đường đang lặng lẽ vào thu tím bóng em  lầm lụi bước dưới trời.
Ôi tím ngắt! Xanh xao màu kỷ niệm tình yêu mình đẹp lắm phải không anh?
Những đêm mưa nằm nghe mưa rơi thật khẻ rơi vào nỗi nhớ trong em. Gọi tên anh trong từng giây ngắn ngủi âm thanh vọng về khoảng trống không tên.
Anh có nhớ em không? Khi mùa thu đang dần đến bên hiên nhà bầy  chim sẻ líu lo cứ từng chập gió lại thổi qua từng chiếc lá khô trong sân nhà xào xạc. Cảnh vật chung quanh hình như nói hộ trái tim líu lo nỗi nhớ chập chùng.

Anh có biết khi bàn tay nắm bàn tay là lúc lửa truyền và máu sẽ sục sôi đời nhẹ tểnh trong muôn ngàn gian dối chỉ có đôi tim đang cùng nhau đọ sức là lúc tình yêu lên tiếng rồi thời gian chẳng còn khái niệm tình yêu ta mãi mãi không già.

TN


Kory

Pleasing you should

Pleasing you should think of somenhitg like that

Klondike

Just the type of ins

Just the type of insghit we need to fire up the debate.

tocnguyet

Hồ Tịnh thân!

Hồ Tịnh ơi!
TNg đang chờ được nghe Tinh cũng như các bạn của mình.
Nhớ đấy nhé đừng hứa cuội hihi...
Vui nha!

Hồ Tịnh

Đồng cảm

Vậy là Tóc Nguyệt cũng thích nhạc Phú Quang.
Bài thơ Biển Nỗi nhớ và em của Hữu Thỉnh thật hay nhưng nếu không có âm nhạc của Phú Quang thì có lẽ mình chưa biết đến bài thơ ấy. Bài hát nầy mình đã từng hát rất nhiều lần như một tâm sự của chính mình nhưng không viết ra thành lời được như Tóc Nguyệt.

Khi nào có dịp mình sẽ hát cho bạn nghe những tình khúc của Phú Quang. Giọng ca của mình không đến nỗi tệ (chỉ thua ca sĩ Quang Lý thôi hì hì...)
Thân mến!

tocnguyet

Gửi Phong

Chào anh!
Cám ơn đã có những đồng cảm.
Chúc vui.

Phong

Chào em
Anh cũng thần tượng Biển nỗi nhớ và em của Hữu Thỉnh và càng đồng cảm với tâm trạng của em khi ghé thăm bog của em. Chúc em luôn vui nhé

tocnguyet

Gửi HV

Nếu thích thì thường xuyên vào đọc nhé!
Chúc vui.

HV

Ca khúc này mình cũng thích lắm! Nhưng khi đọc bài viết của bạn mình càng thích hơn.

tocnguyet

Gửi Mắt tím

mắt tím | 21/10/2008 08:55 Hãy nắm chặt tay em đường đời còn dài lắm mình sẽ đi qua những tháng năm còn. Đêm nay lại một đêm rất dài một đêm trăng chông chênh sao cũng hững hờ gió cũng vắng nhường cho nỗi nhớ. Em run sợ ôm chặt lấy chính mình em sợ lắm sợ cuộc tình phù sinh mong manh dễ vỡ em cất giấu niềm đau cho đắng cay không nhuộm tím em cất giấu sầu vào trũng mắt để thêm sâu. Em cắn nát khổ đau để khổ đau không bật tiếng em cắn nát môi mình trong khao khát có anh.Hãy cất giấu tất cả để một khoảnh khắc nào đó ta về lại nhớ thương sẽ ngập tràn buồng tim dâng lên nghẹn cả một đời.
Rất cảm xúc khi đọc đoạn văn này của chị.
Cám ơn đã nói hộ.
------------------------------------------------------
Mắt tím ơi!
Có những điều giấu kín nhưng khi tột đỉnh của sự đơn côi ta không còn e dè như thế là tuôn và tuôn...
Cám ơn Mắt tím đã ghé đọc và chia sẻ.

mắt tím

Hãy nắm chặt tay em đường đời còn dài lắm mình sẽ đi qua những tháng năm còn. Đêm nay lại một đêm rất dài một đêm trăng chông chênh sao cũng hững hờ gió cũng vắng nhường cho nỗi nhớ. Em run sợ ôm chặt lấy chính mình em sợ lắm sợ cuộc tình phù sinh mong manh dễ vỡ em cất giấu niềm đau cho đắng cay không nhuộm tím em cất giấu sầu vào trũng mắt để thêm sâu. Em cắn nát khổ đau để khổ đau không bật tiếng em cắn nát môi mình trong khao khát có anh.

Hãy cất giấu tất cả để một khoảnh khắc nào đó ta về lại nhớ thương sẽ ngập tràn buồng tim dâng lên nghẹn cả một đời.
Rất cảm xúc khi đọc đoạn văn này của chị.
Cám ơn đã nói hộ.