DỰ CẢM

By NGỌC TUYẾT

Dự

More...

Nguyệt

By NGỌC TUYẾT

Nguyệt

               ... Rồi một ngày dòng sông hát khúc biển tình động vọng em nghe lừng lựng âm ba hơi thở sóng thơm hương vĩnh phúc và ánh sáng mặt trời nhảy múa cỏ xanh... Cúi xuống em hôn lên mặt đất chờ lách tách cơn mưa những nụ mầm nhu nhú

         Mộng mơ tỉnh thức và khát khao chín tới như lễ vật TÌNH tinh khiết hiến dâng. Tôi khai thị tôi khai mở cánh cửa Tình muốn hôn anh bằng cánh tay của gió. Anh trôi ở một miền miên viễn và em nhắm mắt bay vào cuộc hành hương bất tận thanh tẩy những nỗi buồn pha loãng những cơn mê sảng. Tưởng chừng có thể gom hết vũ trụ trong từng nhịp đập trái tim em

          Bông huệ trắng bước qua cánh cửa cuộc đời lần sau cuối. Mở hết búp. Còn lại nhụy hoài thai những roi rói hy vọng

           Anh yêu! Muôn đời là biển xanh mạch ngầm nồng ấm. Giông bão không lay chuyển mặt trời chỉ ươm nắng vàng phơi… Chỉ có em mới hiểu dưới trùng trùng buốt lạnh những lớp sáng tâm thức nhung mềm như tóc Nguyệt.

T.N

More...

GIỌT ĐẦY GIỌT VƠI

By NGỌC TUYẾT

GIỌT ĐẦY GIỌT VƠI

Tập thơ đầu tay của Ngọc Tuyết (Tóc Nguyệt)
Sách in năm 2005
Tại Sài Gòn - Việt Nam
Dẫu những dòng những chữ còn ngây ngô nhưng được lắng từ trái tim.
********************************************************
Ta còn một chút hồn chưa vỡ
Nắm chặt trong tay cất để dành
Mai kia mốt nọ đời xa khuất
Ta nhặt đầy vun một chữ tình

 Que diêm cuối
alt
Hãy đốt lên

từng que diêm nhỏ
Hãy cầu đi!
Tôi cáo đất trời
Một que nhỏ
ước muộn phiền tịch mịch
giữa chợ đời mua bán xát xô
Hai que diêm
ước mình xanh nhân phẩm
giủ vết nhăn dối lừa - đổ chậu phản trắc
tôi hát thẫm đêm
tôi là biển
là sông vô định
Que diêm nữa
cháy đen vòm họng
níu xót xa ký ức nhận chìm
Que diêm cuối
thấy tiền thân hiện
dựng bóng mình
trơ trọi xác tôi.

Vấp...
alt
Gióng vào đêm từng sóng cười trầy trụa

rót vào đêm từng cơn mưa tuệ cảm tù mù
nuốt vào đêm từng bợn cặn ngày
thả vào bốn mùa trắng phớ lem nhem son phấn mặt người

Thời gian bủng nắng
tình quá chật
đêm ú oà mỏng dính giáo điều...
Mặc kệ tôi cứ là tôi
chiều tạt nắng phơi trần nhan sắc
nhăn nheo ngồi vá mặt trời
vấp vào phách tình yêu
trái tim gõ lời giả biệt
mắt đục ngầu bỏng rát đôi môi
chợt lòng nô lệ nhớ!

Chiêm bao
alt
Gặp nhau để lại bồn chồn
Có đuôi con mắt - Sầu không ngập ngừng
Thương không đặng nhớ thôi đừng
Vậy ta đem cả nuôi rừng chiêm bao.

 Hồn thơ hoảng hốt
alt
Ngày nào cũng ghé chợ mua
Rau hành ớt tỏi tôm cua dưa cà
Miệng mê trả giá lân la
Hồn thơ hoảng hốt bay xa mất rồi.

Xa bay 

alt
Vén cọng buồn lên tóc

vắt sợi tình ngang vai
vô tình gió thổi
cọng buồn rớt…
sợi tình rơi…
tôi ngồi nhặt
tôi ngồi chờ
tháng năm
dẫu tình bay cao
dẫu đời hư hao

Gam màu rệu rã
alt
Đêm màu đen…
biển màu đen…
sóng màu trắng
bạc đầu tìm cát

Áo bạc màu
tơi tả tháng năm
em bạc đầu
luân lạc phía tây anh
Đà thành ăm ắp gió thổi khô một gam màu
loang lổ
nợ - nần
Một trái phá
rỗ chằng hồi ức
con nhện trần truồng trói mình trên mạng nhện
hồn khoả thân ngóng ngọn đèn mù
tình giẫy giụa trong cuộc cờ lừa phỉnh
tuột lương tâm bì bõm vẽ mặt nạ vô thần

Em
tháng mười một lấm lem đợi
với mảnh tim đồng nát
với gam màu rệu rã.

Giấu
alt
Giấu vào lá
hai mươi mùa nắng khó
mưa rối bời nuốt trộng những bụi đen
Giấu vào biển
hai mươi mùa chôn lời mặn đắng
sóng trần truồng thồ những hoài nghi
trượt miền nhục cảm
diệp lục vắt xanh cơn khát
quang hợp
tình
dốc mắt môi diêm dúa
em vẽ buồn lên bóng tối
ngỏng... cong...

Chuyến tàu không 
alt
Tôi mua vé
chuyến tàu về kỷ niệm
tiếng gà trưa tu huýt trong veo
ngụp dòng sông
chiều đứng đợi ngày đi
cánh diều bay dành trời mây gió lượn
Không gian đỏ
đuổi tuổi thơ về 
hoa chuối đỏ
ngoài sau vườn mắt đỏ 

Ký ức vàng
ký ức đỏ
chiều quê
chân rảo bước
Bóng khuất dần sau nắng
dấu chân lạc
để bóng tôi vàng úa
Ngày giông bão
bão giông trôi kỷ niệm
tiếng xích vang nghiến nát vụn đường ray
Khắc khoải vây
quầng thâm dấu ngủ
mặt trời đen lỗ chỗ ngày thơ.

Trở giấc

alt
Thời gian rộn rịch ngàn nơi

Cuộn tròn bãi nhớ đầy vơi chữ buồn
Trăng xưa rụng xuống mùa đông
Gió ru chùng tiếng vui buồn núng na
Tôi về trở giấc lên ba
Trò chơi con vụ tù mù áo cơm.

Bến nhớ 

alt

Tôi đã qua bao lần bên nớ
Chiều gió đưa chân lặng thẫn thờ
Tay gõ nhẹ cong cong tan vỡ
Xé nước đi phà đến bao giờ
Trên bến đợi người qua cơ nhỡ
Chỉ mình tôi đứng lại nhìn theo
Phà vẫn đợi vẫn chờ người lỡ
Dòng sông Hàn bàng bạc chơ vơ
Bên bến đợi đất trời rộng mở
Nắng chiều nay tôi thấy sững sờ
Một chút vàng tôi nghe rạn vỡ
Tôi về - Bên nớ nhớ bên ni.

 Đời mẹ 

alt

Chiếc thúng nan
mẹ bơi hái lá
hoa sen hồng quang hợp mái tóc xanh
nước bầu sen nhuộm mềm chân mẹ
Rồi một đám
sinh linh bé nhỏ
trĩu vai côi
mẹ ấp từng ngày
Chim lại bay
để nắng đầy một tổ
mắt nhạt nhòa
gió ngụ cùng trăng
Chiếc thúng nan
nằm phơi giàn bếp
lửa bập bùng
mẹ ngỡ ngày lên
tiếng kĩu kịt
sợ con thức giấc
Tiếng à ơi!
vắt kiệt đêm trường.

 Lặng thầm

alt
Tìm trong bão tố vần thơ

Che tình khỏi ướt chữ chờ xa xăm
Nắng thu sót lại đêm rằm
Chút xưa tím quá lặng thầm cỏ hoa. 

Ray rứt
alt
Ngày còn xanh cây còn xanh lá
Tóc còn xanh mắt biếc còn xanh
Tràn nhựa sống màu cây xanh thẫm
Quạt cho người làn gió năm canh

Màu vàng lá còn đây một chiếc
Em đi về nắng đã úa mi
Nghe ray rứt ngày xưa vừa rụng
Một cành khô gãy vụn đường đi

Một chiếc lá làm nên nỗi nhớ
Một lời thơ kết vạn nỗi sầu
Thơ đi nhẹ lá vàng cũng mỏng
Và môi khô khát giọt bắt đầu.

 Ta rỗng

alt
Ta chợt muốn

nắng đi ngược ngày nhan sắc
đêm màu cam khúc khắc quẩn quanh
con vạt sành đạp lưng đêm  đêm đừng trở
sương mỏng tanh liếm mặt sông Hàn

Tự bao giờ
lạ - quen nhận diện
ta lại muốn trái tim nhiều cửa
để dấu xưa thôi về đay nghiến thân đêm

Ngày rỗng chiều
khòm lưng mở then cửa
ta rỗng anh
chậm mất
cuộc cờ trắng bạch phía...

 T.N

More...

Đường viền cuối năm

By NGỌC TUYẾT

Đường viền cuối năm



Trong cuộc sống ai là người đã
chạy nương theo tờ lịch cuối năm
nương bóng mình những ký ức thôi xanh
kỷ niệm cựa vênh khô bóng tối
mắt nhắm nghiền môi mím
lạc giấc chiêm bao
những mùa đông cẩu thả đã bỏ em trên đường viền cuối năm
chiều tạt nhạt
những nốt bồng lang thang nốt trầm tản mạn
yêu thương nhấp giọt buồn
chưa kịp ăn năn

Gió riết những đường cong
cánh diều xưa chao màu hoang tưởng
sợi dây căng chút trí nhớ cùn mằn...
không gian lắng em gieo vần cho thơ để nắng chiều kiêu hãnh

Mùa cúm trăng
chiêu niệm buổi
chiều rưng rưng không
viết ru ngày khô lạnh
mây điếng hồn gió sửng sốt kêu vang
lời ru lộng ngữ cứa em tứa máu
bóng ngực mình áp thấp
Thần sấm chớp
ầm ào tức tưởi
hốc thời gian ướt sũng áo xiêm
nỗi buồn cắm đầu 
vào đêm chối từ sự dịu dàng lừa bịp đau lòng
ghì một khoảng lặng về nỗi đau chưa rõ hình hài

Hãy thắp lửa!
hởi người đàn ông còn lại cuối buổi hành trình
phiên bản không mắc lỗi
giờ em cảm thấy mình thiếu hụt cả thời gian để đong đầy yêu thương và nhớ
đừng buông tay
hãy tặng nhau những tinh lực làm mất đi sự trinh trắng cho mặt trời quang hợp từng tế bào li ti căng nở...

Mùa đông cẩu thả
đừng bỏ em một mình bên đường viền cuối năm...

T.N

More...

Cuối cùng cũng bắt đầu

By NGỌC TUYẾT

Cuối cùng cũng bắt đầu

Con sóng trắng
đường ray vắng không cãi vã
con tàu ngày mai
triệt tiêu từng cảm xúc
thuỗn mặt với thời gian
trượt
ngang khoảng đen những sẹo đêm
hút ngược
sằng sặc cười
Cuối cùng cũng bắt đầu
nhào nặn những niềm đau

T.N

More...

Thâm u lòng đất

By NGỌC TUYẾT

Thâm u lòng đất


Đêm!
Em thắp nến về lại những hoảng loạn buổi dậy thì
vết nứt tâm hồn khom mỏi
những tầng buồn bất an bung rễ
biển bức bối duỗi sóng 
bờ nhẫn nại tang chế
những con sóng loang xa... loang xa... và mất hút

Anh!
cuộc Thánh hoá cam go tẩy sạch thân tâm
em hoá kiếp
trong bài Diễm ca: " Rốn em tựa chung rượu - ta phủ phục bên em mọi nghi thức... hồi quang trinh bạch. Ôm chặt yêu!"
chúng ta sẽ hoà vào vũ trụ thanh khiết
vũ trụ tiềm ẩn trong góc sâu kín nhất của nội giới chúng ta
em nạo vét và vứt hết những ảo tưởng lộng lẫy...
nguyên xi cho anh sau lần phục sinh...
Anh trải độ sâu thâm u lòng đất
em bị khuất phục uy quyền của đêm và bóng tối đồng loã
bền bĩ trong ân sủng tình yêu thâm u lòng đất ( hiền như anh con Sùng đất )
cơn khát anh vĩnh viễn sôi trào hoan lạc...
Xa anh đêm hoá trắng cùng sao
giá lạnh như tinh cầu chưa kịp tan trong dung môi nhớ
đôi mắt sầu vô hạn - lối dẫn một đường ngầm thâm u lòng đất...

Đêm!
khủng hoảng đặc dị kết án chung thân em vào vùng tối đặc
sự lên ngôi mê sảng
co vào mắt những  giọt thuốc giãn đồng tử
em vẫn không sao nhìn thấy anh phát tiết nhục cảm vào... Buốt!
Đêm!
thắp nến một mình thổi và hát... một mình!
Mùa sinh em đi tìm phương anh
giam lại tiếng khóc sau cánh lưỡi đỏ sần
để giọt nước mắt không rơi ngoài tim
em cất giấu trong không gian tật nguyền
một hoạt cảnh câm huyền bí... đến nhức nhối
những xao lắc chênh vênh em làm cuộc lữ
nhặt ra chiều thực tại
sự liên thông thiêng liêng... Bắt nhớ!

Trong mê cuồng những bặt âm
em đi vào ĐỘ SÂU THÂM U LÒNG ĐẤT
hôn vào lòng đất!
biết ngày mai sẽ rữa vì nó...
T.N

More...

Vườn khuya châu thổ

By NGỌC TUYẾT

 

Vườn khuya châu thổ

Rướn mình chụp bắt khả năng
nước lên điên điển co giằng xôn xao
mù u ngậm nước dềnh chao
trái bần - nghèo khó cồn cào rớt - lăn
bìm bịp kêu - lụt đồng bằng...!
lìm kìm lội ngược tìm chăn đắp làng
cây sào vỗ nước đa mang
vườn khuya châu thổ xốn xang ngực tình
câu vọng cổ thức - cựa mình
xàng xê rớt nhịp mái đình sũng mưa
ướt bao nhiêu?
lạnh mấy mùa!
em cưu mang gió trời lùa bão giông
vác cô liêu
cõng cánh đồng
rướn mình chụp bắt
rỗng không nữa rồi

Hỡi người yêu dấu riêng tôi!
về đây so đũa cùng ngồi chung mâm.
T.N

More...

Tôi đếm bước tôi

By NGỌC TUYẾT

Tôi đếm bước tôi

Những âm bản hoảng sợ ngày
xe - người nghìn nghịt hình hài tõm rơi
không chờ đợi - xẻ giọng cười
không phân biệt đó niềm vui hay buồn
giấc mơ lục lọi thượng nguồn
hụt hơi lẫn trốn những vòng tròn đen
những khao khát khoét rỗng đêm
tẩy thanh cảm xúc bôi đen tiếng cười
cuối cùng tôi đếm bước tôi
nhìn vòng hệ luỵ hút đời xanh xương.
T.N

More...

Cuộc người

By NGỌC TUYẾT

 

Cuộc người


Trên bục đọc kinh nhật tụng
bộ áo chùng đen sám hối dưới nắng hè
vấng mặt trời man rợ
sáng tối đốt hy vọng niềm tin
đốt trái đất nóng lên - lòng người lạnh dần

Khi cái lưỡi đột nhiên biến mất

cái lưỡi khác mọc lên
không xương
lắt léo
nghe niềm tin sỏi đá va đập nhau nhọc nhằn

Tôi
chiếc tai mỏi
và cuộc người như tảng đá trên đầu lắc lư ồn ĩ
sự lặng im tuyệt đỉnh
quặn thắt nguồn cơn
thản nhiên - như không

Đừng hỏi màu buồn vui
khi cát bay vào mắt
nước mắt thọ tang
con người
lặng lẽ trùm những tấm mạng

Chân lý mang
hình vuông nặng nề đặc sệt
không dung thứ sự đa dạng
cái thiện chỉ là điều mơ ước ý đồ nâng
vòng tròn đồng tâm cao dần hất tung điêu ngoa vào rốn thời gian

T.N

More...

Khuôn mặt ngày

By NGỌC TUYẾT

Khuôn mặt ngày

Nhào nặn với bóng đêm
tấm gương bảy khuôn mặt
sâu hốc hác
bản năng tồn tại một thân xác

Cây đời bám rễ vào quá khứ ươm mầm
thân trườn hiện tại
ngọn vươn tương lai
nuớc lửa là định mệnh
tình dịu dàng như nước vô cảm như nước
khuôn mặt sóng mỗi ngày
yêu thương làm ta chết ngợp
bội bạc dựng xác chết đứng lên


Tình yêu nước mắt gào
bức vách linh hồn rưng rưng
gương mặt em ngại ngần ngã xuống
đêm lung linh bơi nhặt huyền thoại
hẳn không còn điều gì
vô thức sống
hắt hơi như bóng ma nhập lịm vào ký ức
ngủ mê trên văn bản
lê thê cuộc đời

T.N

More...